Bộ ảnh kỷ yếu của sinh viên K45 Đại Học Quốc Gia Hà Nội

I Không phải ở đây mà là ở bên Tây kia! – Chàng dừng lại giây lát rồi nói tiếp câu sau, mặc dù chàng biết rất rõ con quỷ dâm đãng đang chồm lên trong người đàn bà đang ôm xiết lấy mình.

Đấy không phải là lần thử duy nhất của Tiết Hạnh với Mari Ân. Nhưng lần này cô cũng bị khước từ khéo léo với lời hứa hẹn sung sướng Chụp ảnh sản phẩm  đến rợn người, du đã nghe nhiều lần mà cô cứ muốn nghe nữa: “Anh muốn dành cho tuần trăng mật của chúng ta… Không phải ở đây mà là ờ đất trời Tây kia…”. Ôi, những thành phố hoa lệ! Cô đã chán ngấy cái xứ sở này rồi, toàn những bọn ghen ăn, tức ở! Nào cô có cướp không của ai! Lại thỏm chụp ảnh món ăn mấy gã công an khu vực, lúc nào cũng ra nhìn, vào ngó.

Một hôm, Tiết Hạnh ngỏ ý với Mari Ân muốn được cất cánh sớm. ông ta hoan hỉ báo tin:

–           Anh đã đại vé máy bay.

–           Ôi, anh đáng yỏu nhất của đời em! — Tiết Hạnh reo lên như một cô bé con.

–           Có một cuộc đời khác đang đợi em…

–           Thế thì em phải bán ngay mấy thứ đổ này đi.

–           Em cứ vứt lại đấy cho hàng xóm!

Nghe Mari Ân nói, Tiết Hanh không muốn tin ở tai mình.

CHƯƠNG MƯỜI SÁU

Cao Phương lại về Hà Nội. Dấu chân người đàn bà đẹp lại bắt đầu làm xao xuyến những viên đá lát dọc các hè phố thủ đô.

Lần này chị có một dự kiến táo bạo: phải đối thoại chụp ảnh gia đình  với bác sĩ Đức Trung. Chị phải làm mọi cách để cứu đứa con gái thơ dại của mình thoát khỏi vòng ái tình đắm đuối của gã sở Khanh ấy. Hỡi ôi, con gái của mẹ! Mẹ như một con chồn yếu ớt chạy trốn loài chím ưng, những tưỏng được yên thân, ai ngờ móng vuốt của nó vẫn cứ bủa vây mẹ và đã không buông tha mẹ. Bây giờ lại đến lượt con.

You might also like …

Post Comment