Người đã luôn lo lắng và chăm sóc cho cô lúc cô mê mẩm về game bài

Người đã luôn lo lắng và chăm sóc cho cô lúc cô mê mẩm về game bài

Cô hiểu điều đó hơn ai hết và chỉ kịp chào sư cô một tiếng, cô vội vàng rời khỏi chùa Pháp Thiên, nơi mà nhiều tháng ngày qua game danh bai chẳng khi nào cô chịu rời chân đi. Cô phải đi tìm anh.

Nhìn cô gái ăn mặc lạ lùng, người đen sạm lại vì dính bụi đường do đi không ngừng nghỉ nên đám vệ sĩ của gia đình Khánh Nam nhất định không cho cô vào. Không có cách nào để xin họ cho vào, Phượng Vũ thất vọng ra ngồi trên một ghế đá. Cô muốn gặp anh, đó là điều duy nhất cô nghĩ được vào lúc này. Chỉ cần được nhìn thấy anh bình yên thì trả bao nhiêu giá cô cũng chịu.
Cô đứng dậy, quyết tâm tiến lại chỗ họ một lần nữa. Đúng lúc cô định bước đi thì có hai người đi ngang qua cô. Là Vân và người đi cạnh cô bé lúc này còn làm cô kinh ngạc hơn nữa – chính là Năm Sơn. Họ cũng dừng lại khi nhìn ra cô và họ cũng kinh ngạc không kém.

Người đã luôn lo lắng và chăm sóc cho cô lúc cô mê mẩm về game bài

– Chị Vũ…

– Diệu Hư…

Cả Việt và Vân cùng đồng thanh thốt lên khi nhìn bigkool thấy cô.

– Hai người biết nhau sao? – Cô ngẩn ra hỏi lại.

– Chị đến thăm anh Nam phải không? – Vân nắm lấy tay cô xúc động hỏi.

– Ừ… anh ấy sao rồi em? Chị đến họ không cho vào.
– Chị theo em…

Người đã luôn lo lắng và chăm sóc cho cô lúc cô mê mẩm về game bài

Vân kéo cô đi theo mình, không để cô kịp hỏi quan hệ giữa cô bé và người bạn cô quen trên Tây Nguyên dạo trước, người đã luôn lo lắng và chăm sóc cho cô khi cô bị ốm, đã luôn khuyên nhủ cô không tiếc lời khi cô quyết tâm đi tu. Và hình như Vân đã bigone hoàn toàn lành bệnh rồi. Ai đã chữa cho cô bé? Không lẽ…

– Anh Việt… anh bảo đám vệ sĩ này cứ về đi. – Vân vừa cất tiếng gọi thì cô đã hiểu ngay ra vấn đề.
Trái đất quả nhiên là nhỏ bé! Đi lòng vòng mãi rồi mới nhận ra số phận quả là trớ trêu.

– Chị vào đi. – Vân rẽ đám vệ sĩ và bước vào.

Replies: 0 / Share:

You might also like …

Post Comment